PERTH VÀ TÔI

Nguyễn Văn Phước

Ngày đi định cư, gia đ́nh tôi được chuyển từ trại tỵ nạn Galang, Indonesia, qua trại tỵ nạn Singapore để chờ máy bay đi Úc. Chúng tôi vừa vui mừng vừa lo lắng không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao.

Khi phái đoàn Úc niêm yết danh sách tên họ của toán chúng tôi và nơi dến định cư ở Úc, tôi rất lo sợ v́ gia đ́nh tôi được sắp đi Perth! Lúc ấy dân tỵ nạn chúng tôi thường gọi đùa là "Bẹt Cà Na" một vùng theo chúng tôi nghĩ là sa mạc mênh mông, giống như vùng kinh tế mới ở Việt Nam.Tôi bèn lên xin gặp đại diện phái đoàn Úc. Tôi tŕnh bày rằng tôi có bạn ở Sydney và yêu cầu cho gia đ́nh tôi được qua đó định cư v́ tôi không quen ai ở Perth cả., Vị đại diện phái đoàn nói là nếu tôi gặp họ một vài ngày trước th́ họ có thể sắp theo ư muốn dễ dàng, nhưng giờ đă đặc vé máy bay rồi không thể đổi lại được! Họ cũng giải thích cho tôi biết là sau khi qua Úc tôi muốn đi đâu sinh sống cũng được.

Nguyễn Van Phước (trái) đang tươi cười nhận lănh trách nhiệm tổ chức Đại Hội 4 trước Đại Hội 3 Brisbane năm 2003

Thật t́nh tôi không vui nhưng đành phải chấp nhận vậy.

Những người đi chung với tôi c̣n đồn rằng qua đó chính phủ Úc sẽ cấp đất cho ḿnh trồng trọt, canh tác, muốn xin bao nhiêu đất cũng được nhưng chỉ xin một lần. Sau đó nhà nước sẽ xuất tiền trồng cho mùa đầu đến khi thu hoặch mới giao cho ḿnh luôn!.

Một vài gia đ́nh có con trai lớn rất mừng v́ dự định lănh nhiều đất cho con cái làm. Riêng tôi v́ không thích làm ruộng rẫy nên vẫn nơm nớp lo âu.

Ngày định cư đă đến, ngồi trên phi cơ tôi không chợp mắt được. Khi phi công thông báo đă đến Perth, lúc đó khoảng 11 giờ khuya, tôi nh́n ra cửa sổ phi cơ và nói với vợ tôi là không đến đổi nào v́ có đèn điện sáng choang ở khắp mọi nơi.

Một tuần lễ đầu tại chung cư Graylands, tôi biết được Perth không phải là vùng sa mạc như chúng tôi nghĩ. Perth là một thành phố rất đẹp ở miền tây của nước Úc. Tuy vậy tôi vẫn có dự định di chuyển qua Sydney ở với bạn sau khi hoàn tất thủ tục chích ngừa.

Cho đến ngày thứ bảy cuối tuần, ngày định mệnh đă thay đổi quyết định của chúng tôi.

Hôm ấy như thường lệ, gia đ́nh tôi vào nhà ăn tập thể để ăn trưa. Đang ngồi ăn bổng nhiên có người đến từ sau lưng hỏi tôi có phải là Phước không? Tôi quay lại và nhận ra thầy Nguyễn Đ́nh Sửu, thầy dạy tôi vào năm đệ lục tại trường Phan Thanh Giản..

Thầy tṛ bắt tay vui mừng hội ngộ. Thầy c̣n cho tôi biết hiện đang ở chung với gia đ́nh Huỳnh Hà Kim, một bạn học cùng cở với tôi ở Phan Thanh Giản và cả lúc vào đời binh nghiệp.

Không biết tại sao thầy Sửu nhận ra tôi ngay khi mới gặp mặc dù tôi không có dịp gặp thầy sau khi đậu tú tài đôi năm 1965. Thông thường th́ học tṛ dể nhớ thầy hơn v́ số thầy ít mà học tṛ th́ đông.

Tôi gặp Kim và Thầy Sửu nên đở buồn và đồng ư ở lại Perth một thời gian xem sao, nếu không thích hợp sẽ di chuyển sau..

Sau một thời gian ở tại Perth, tôi quyết định chọn nơi này làm quê hương thứ hai của tôi.

Tây Úc là tiểu bang có diện tích lớn nhất nằm về phiá tây cuả nước Úc và Perth là Tây Đô.

Chúng ta có thể so sánh Sydney giống như là Sài-G̣n c̣n Perth là Cần Thơ tức là tây đô

Thành phố Perth không lớn lắm, không sa hoa như Sydney, không đông đúc như Melbourne nhưng Perth tương đối yên tỉnh, không khí trong lành và hiền hoà, dể sống. Tôi bàn với bà xă là tiền ḿnh không có, tài cũng chẵn bằng ai, sống ở tỉnh lẻ có khi dễ hơn thành phố lớn, may ra " người một mắt làm vua xứ mù "

Nhà cửa ở đây tương đối rẻ, rất thích hợp với cuộc sống gia đ́nh.

Người Việt ở đây khoảng 80% tới 90% đều có nhà, kể cả những người thất nghiệp cũng có thể mua nhà.

Có phải thiên đàng không quư vị? ( nhắn nhủ riêng với các bạn bè, đồng hương, đồng môn ở những nơi khó mua nhà.) Ngoài ra khỏi mua bảo hiểm sức khoẻ v́ tất cả có nhà nước lo.

Cộng đồng Việt Nam ở Tây Úc có khoảng hơn mười ngàn người sống rải rác khắp nơi. Có người Việt ở những tỉnh lẻ phiá bắc như Broome, Canavon, Geraldton c̣n ở phiá nam như Bunbury, Albany nhưng đông nhứt là tại Perth..

Những khu có nhiều người Việt tại Perth như Marangaroo, Girrawheen, Alexander Height, Ballajura, Morley, Noranda, Dianella v..v..

Người Việt sinh sống bằng đủ mọi ngành nghề: buôn bán, làm rẩy, nghề chuyên môn và hăng xưởng. Tỷ số người Việt làm chủ cũng khá cao tại Perth. Một số người cũng khá thành công và trở thành triệu phú nhờ làm rẩy.

Về khí hậu th́ Perth tương đối dễ chịu, không lạnh lắm và cũng không nóng lắm, không có tuyết vào mùa đông.

Perth có con sông chánh là sông Thiên Nga ( Swan River )

Đặc biệt là xung quanh Perth có nhiều cá đủ loại. Nếu bạn chịu ăn cá th́ bạn có thể đi câu cá đủ ăn cho gia đ́nh quanh năm. Có phải giống như Cần Thơ chúng ta trước đây không quư vị? Nhớ hồi c̣n nhỏ ở Cần Thơ tôi có thể câu cá, ṃ ốc, thục lịch v..v..Thật là những kỷ niệm khó quên của thời thơ ấu.

Ngoài ra dọc bờ biển có nhiều bào ngư sống bám vào đá. Lúc mới qua định cư ở đây khi ra biển, tôi nh́n thấy bào ngư bám vào đá như lót gạch bông. Bây giờ ít hơn trước nhưng cũng c̣n rất nhiều. C̣n ở những kẹt đá sát bờ có rất nhiều tôm hùm vào mùa tôm. Nếu tôi nhớ không lầm th́ vào mùa đông.

Về làm rẩy, người Việt trồng dâu (strawberry), cà chua và rau cải v..v,. Nông trại đa số cách trung tâm Perth chừng khoảng hai chục tới ba chục cây số.

Nói tóm lại Perth, Tây Đô, là một nơi có phong cảnh hữu t́nh, ở dọc theo bờ biển và khí hậu ôn ḥa, thích hợp với đời sống những người có gia đ́nh nên tôi đă quyết định ở lại đây và chọn nơi nầy làm quê hương thứ hai của tôi.. .

Xứ Perth có cá tôm hùm

Thiên Nga vỗ cánh đón mừng khách thăm

Nơi đây tôi đă nhủ thầm

Nữa đời lận đân xin làm quê hương

Xin cảm ơn Thầy và Kim đă giúp tôi những ngày đầu nơi xứ lạ.

Giờ đây, sau hơn hai thập niên sinh sống tại cái vùng mà người ta thường cho là nơi "khỉ ho c̣ gáy nầy", mọi sinh hoạt đều đă trở nên b́nh thường. T́nh cḥm xóm, đồng hương và đồng môn đă dần dần trở nên thân mật. Tưởng rằng ở chốn xa xôi hẻo lánh của nước Úc nầy không ai thèm bén mảng tới thăm, nhưng nào ngờ qua Đại Hội cựu học sinh và thầy cô trường PTG-ĐTĐ kỳ 3 tại Brisbane mà tôi đă tham dự, cái nơi "khỉ ho c̣ gáy" nầy lại được chiếu cố! Trước Đại Hội PTG-ĐTĐ Úc Châu kỳ 3, Perth được đề nghị làm nơi tổ chức Đại Hội kỳ 4. Tôi, đại diện anh em đồng môn tại thành phố nầy đă xin nhận lời. Thế là từ đó nhiều nổi lo âu diễn ra cho anh em đồng môn vốn quá ít ỏi của chúng tôi tại Tây Úc.

SINH HOẠT PTG-ĐTĐ TÂY ÚC

Việc đầu tiên sau khi hứa nhận tổ chức Đại Hội PTG-ĐTĐ Úc Châu kỳ 4 trước “bá quan văn vơ" tại Đại Hội Brisbane, về lại Tây Úc tôi vội tổ chức cuộc họp nội bộ để phân phối đặc san PTG-ĐTĐ và tường tŕnh sơ lược về Đại Hội mà tôi đă đến dự để chia xẻ kinh nghiệm cùng các đồng môn Tây Úc. Nhân dịp nầy tôi cũng thông báo với Thầy Cô và anh em đồng môn rằng Tây Úc đă chính thức nhận lănh trách nhiệm tổ chức đại hội 4.

Mặc dù đă có sự đồng ư của thầy cô và đồng môn trước khi đi, nhưng sau khi nhận lănh trách nhiệm tổ chức đại hội 4 tôi vẫn lo lắng vô cùng.

Tôi tự hỏi không biết Perth có tổ chức nổi Đại Hội nầy hay không? Chúng tôi có rất ít người và đa số anh em đều bận rộn với công việc sinh sống.

Tôi lấy ư kiến của anh chị em đồng môn và Thầy Sửu một lần nữa về quyết định tổ chức đại hội và tất cả đều quyết liệt đồng ư tổ chức.

Trong buổi họp nầy chúng tôi đă chọn thời điểm tổ chức Đại Hội 4 tại Perth vào dịp Easter 2004. Sau đó chúng tôi bàn về chỗ ở của đồng môn khi đến dự đại hội. Tất cả anh em đều rất hăng hái, nhà nào có chỗ trống đều t́nh nguyện cho đồng môn đến ở.

Lúc ấy chúng tôi ước tính tối đa khoảng ba chục người đến tham dự đại hội mà thôi

v́ Tây Úc xa xôi quá chắc ít người đến.

Giải quyết xong ngày tổ chức đại hội và chỗ ở cho đồng môn , chúng tôi thấy cũng yên tâm phần nào v́ thế chúng tôi không lo lắm.

Đến khi anh Trạng thông báo là Melbourne có ba chục người đă book vé đi chúng tôi mới hoảng sợ bèn họp lại để bàn tính.

Từ đó đến sau hầu như chúng tôi họp thường xuyên ít nhứt mỗi tháng một lần, có khi chỉ cách nhau hai hoặc ba tuần.

Con số người đến tham dự đại hội càng ngày càng đông nên chúng tôi phải nghĩ đến t́m chỗ ở để book trước.

Sau nhiều lần đi xem nhiều chỗ, cuối cùng chúng tôi đă t́m được chỗ ở tương đối giá b́nh dân và không khí thích hợp. Ai nấy cũng vui mừng như nhẹ bớt phân nữa gánh nặng.

Xong phần chỗ ở chúng tôi phải lo đến tài chánh v́ nhóm trách nhiệm chúng tôi không c̣n tiền. Cũng may nhờ anh em tích cực đóng góp nên tạm có thể gói gém.

Rồi chúng tôi phải lo lập chương tŕnh đại hội và tích cực đi lấy quảng cáo để gây quỹ cho tờ Đặc San Úc Châu 2004 mà theo lẽ ban tổ chức Đại Hội phải lo hoàn tất, nhưng cũng may nhờ có các đồng môn Melbourne kề vai gánh vác tiếp phần nầy! Quá nhiều viêc nên chúng tôi liên lạc nhau rất thường xuyên.

Thật là một năm vất vă lo toan nhưng giờ nghĩ lại thấy vui v́ tuy chúng tôi rất ít người nhưng tất cả đều một ḷng lo cho Đại Hội và càng gặp khó khăn chúng tôi càng đoàn kết. Hy vọng không phụ ḷng mong đợi của các đồng môn và thầy cô phương xa về tham dự Đại Hội Tây Úc kỳ nầy.

Nguyễn văn Phước