TÌNH NGHĨA ĐỒNG MÔN

Chuyến thăm Việt Nam tháng 12/2004

Lê Thiện Phúc

Chuyến về Việt Nam lần nầy của tôi chủ yếu là thăm thân nhân, nhất thăm nhạc phụ của tôi đang trong tình trạng già yếu. Tuy nhiên ngoài mục đích cá nhân nầy tôi còn mang theo một "sứ mạng thiêng liêng" cùng với một vài công tác từ thiện mà anh em đồng môn hải ngoại giao phó.

Sứ mạng thiêng liêng mà tôi tự gán cho mình là dốc tâm cầu nguyện để góp phần tạo công đức cho người bạn đồng môn chí thân đang chống chọi với tử thần bởi cơn bệnh ung thư máu vô cùng hiểm độc tại Hoa Kỳ. Người bạn đó chính là Lê Ngọc Ánh mà trong mấy tháng gần đây quý Thầy Cô và đồng môn khắp nơi trên thế giới đã tỏ lòng quý mến với tâm trạng lo âu và ái ngại.

Tại nhà Hồ Trung Thành

Như vậy tôi về Việt Nam lần nầy không phải với cái tâm trạng thư thái của một du khách, hay của một Việt kiều trở về thăm quê hương sau năm tháng dài xa cách. Chính vì vậy mà trong về Việt Nam lần nầy tôi đã không tập trung tinh thần chiêm ngưỡng những cái đẹp của quê hương mình. Mặc dù quê hương bao giờ cũng đẹp, nhưng trong cái đẹp thiên nhiên vẫn còn nhiều khổ đau nghiệt ngã trong đời sống con người mà ở đây không phải là lúc nói lên những cái khổ đau, nghiệt ngã đó.

Sau khi về lại quê hương, tôi vẫn thường xuyên liên lạc với Lê Ngọc Ánh, bằng email và bằng điện thoại để hỏi thăm tình trạng sức khoẻ của Ánh. Tôi cũng báo cáo khái quát diễn tiến sinh hoạt của tôi tại quê nhà về một số công tác mà Lê Ngọc Ánh dặn dò.

Ngày 4/12/2004, tôi cùng vợ tôi, đồng môn Lưu Thị Thanh Nhàn, vào thăm bệnh viện Phụng Hiệp (cách Cần Thơ 30km). Nhân dịp nầy chúng tôi trích ra 100USD của Lê Ngọc Ánh gộp chung với 100AUD của chúng tôi, đổi ra thành tiền Việt và trao tận tay tặng mỗi bệnh nhân nghèo, mỗi người được 100,000VND. Chủ yếu trong công tác từ thiện nầy là chúng tôi dốc tâm cầu nguyện, hồi hướng công đức cho Lê Ngọc Ánh để mong được hưởng một kiếp sống an lạc thường hằng một mai Ánh không còn ở thế giới trần tục nầy. Suy nghĩ như vậy lòng tôi cảm thấy đau, nhưng xét cho cùng, không ai tồn tại mãi mãi trong cõi ta bà nầy. Hợp rồi tan là chuyện bình thường của thế gian, và sự tan hợp xảy ra rất bất thường, nên trong nhà Phật người ta nói "đời vô thường" là vậy!

Ngày 6/12/24, sau khi hẹn nhau, chúng tôi trở lên Cần Thơ gặp một số đồng môn tại nhà Hồ Trung Thành. Tay bắt mặt mừng gặp nhau trong khung cảnh thật ấm cúng thân mật của tình đồng môn. Tại đây chúng tôi gặp quý đồng môn: Đoàn Mỹ Dung (59-66, con Thầy Đoàn Văn Trương), Nguyễn Văn Tạo (58-65), Hồ Trung Thành (58-66), phu nhân HTT, Nguyễn Thị Anh Lan (học Gia Long), Lương Vinh Bạch Loan (56-63, con Thầy Lương Vinh Sanh), Diệp Kim Lang (58-65), Lê Nguyễn Thiện Ngôn (58-65) và chị Nguyễn Thu Hương (54-61). Hình trên đây là của các đồng môn vừa nêu cùng với Lê Thiện Phúc và Lưu Thị Thanh Nhàn.

Tại nhà Trần Lộc Trọng

Sau một hồi trò chuyện tại nhà Hồ Trung Thành, chúng tôi kéo nhau ra "Nhà Khách số 2" bên cạnh ngân hàng Việt Nam Thương Tín cũ để ăn sáng. Sau khi tan hàng tại Nhà Khách số 2, Nguyễn Văn Tạo chở tôi và Lê Nguyễn Thiện Ngôn thì chở chị Thu Hương đến thăm đồng môn Trần Lộc Trọng. Tại đây Nguyễn Văn Tạo ra về trước. Sau khi uống ly nước tại nhà Trần Lộc Trọng, chúng tôi cùng nhau đến thăm anh Trần Văn Nhã, anh ruột của Trần Ngọc Sơn theo dự định trước mà Lê Ngọc Ánh dặn dò. Tại đây chúng tôi nhận số tiền 400USD của Lê Ngọc Ánh gởi qua Trần Ngọc Sơn, rồi phân chia công tác ái hữu theo ý căn dặn của Lê Ngọc Ánh. Buổi sáng cùng ngày, Lê Nguyễn Thiện Ngôn chở tôi lên Bình Thuỷ tìm thăm đồng môn Trần Lực Sĩ.

Ngày 7 /12/2004, chúng tôi đi thăm đồng môn Lê Hữu Thông ở Cái Chanh. Vì không có hẹn trước nên khi đến nơi chúng tôi gặp anh Thông trong một khung cảnh rất tự nhiên lúc anh đang nằm nghĩ trưa. Căn nhà lá của anh mà chúng tôi có dịp ghé thăm cách đây vài năm, bây giờ đã được lợp lại bằng tole, nhờ sự trợ giúp của quý Thầy Cô và đồng môn hải ngoại sau khi hoàn cảnh của gia đình anh Thông được tường thuật với những hình ảnh cụ thể. Chúng tôi trao cho anh Thông số tiền 100USD của đồng môn Bác sĩ Huỳnh Ngọc Phương gởi tặng qua trung gian đồng môn Nguyễn Công Danh. Nhân dịp nầy, vợ tôi cũng gởi tặng anh Thông thêm 50AUD để làm quà Tết. Anh Thông cho biết cũng nhờ bài tường thuật được đăng trên các Đặc San PTGĐTĐ Úc Châu và Hoa Kỳ cũng như trên trang nhà PTGĐTĐ mà ngày nay gia đình anh mới đở khổ. Hiện nay 3 đức con trai của anh Thông vẫn còn đang đi học. Hai đứa nhỏ vẫn còn được hưởng học bổng của Hội VOVICARE Úc Châu qua trung gian của chị Trương Thị Bạch Yến ở Sydney. Nhân dịp nầy anh Thông cũng gởi lời cám ơn chị Yến cùng hội VOVICARE. Trước khi ra về anh Thông có trao cho chúng tôi một bức thư cám ơn, nhờ chuyển đến đồng môn Huỳnh Ngọc Phương tại Hoa Kỳ.

Đến đây, bài tường thuật vắn tắt nầy tạm được kết thúc bằng câu bên lề như sau. Các chi tiết khác, hy vọng chị Thu Hương sẽ bổ túc thêm: Việt Nam ngày nay hầu như chỗ nào cũng ồn ào, bụi bậm. Đời sống vẫn bon chen, tấp nập khắp nơi. Người thất nghiệp nhiều hơn người có công ăn việc làm, nhưng xài phí hình như rất thoải mái, chạy theo sự đua đòi có khi thật vô lý! Đặc biệt trong giới trẻ, khuynh hướng đua đòi ồn ào nhất hiện nay là mobile phone. Nghèo gì cũng ráng mua cho được một cái mobile phone để "lấy le", nhưng phải cố gắng mua cho được thứ "xịn" tức là model mới, có hệ chụp hình, video! Nghe đâu một cái mobile phone đời mới, loại "xịn" nhất bây giờ giá tới 16 triệu. Còn loại trung bình cũng phải 6 triệu. Lương một bác sĩ hay kỹ sư mới ra trường tại Việt Nam ngày nay chưa tới 500 ngàn mỗi tháng. Mới đây quốc hội nhà nước thông qua một loạt đạo luật cải cách lao động và kỹ nghệ, trong đó có đạo luật ấn định mức lương tối thiểu dành cho công nhân lao động chân tay là 295 ngàn mỗi tháng. Trên thực tế lương của một người giúp việc nhà tối thiểu là 300 ngàn mỗi tháng từ nhiều năm nay.

Phóng ảnh danh sách bệnh nhân tại bệnh viện Phụng Hiệp nhận quà tặng ngày 4/12/2004.

Dưới đây là phóng ảnh thư cám ơn của Lê Hữu Thông