Đỗ Ngọc Huệ mang theo hình bóng một người bạn thân vừa nằm xuống

 

Hôm nay tôi sắp xếp với cơ quan nghỉ một ngày để đón đồng môn Đỗ Ngọc Huệ và phu quân lần đầu tiên đến Úc và cũng là lần đầu tiên tôi biết mặt.

Dù chưa hề quen biết trước, Huệ là một đồng môn học sau tôi, cũng như nhiều đồng môn khác, nhưng trong cô hình như có một sợi dây tình cảm nối kết qua sự ra đi mới đây của Lê Ngọc Ánh. Bởi vì trong những ngày cuối cùng của Lê Ngọc Ánh, Huệ là người tôi tiếp xúc thường xuyên, và chính Huệ là người đã đưa tin buồn đầu tiên đến tôi về tình trạng hôn mê của Lê Ngọc Ánh…..

Đó là lý do chánh khiến tôi nôn nao muốn gặp Đỗ Ngọc Huệ vào sáng ngày 03 tháng 05 vừa qua. Hình ảnh của Huệ như tự nhiên gắn liền với hình ảnh của Lê Ngọc Ánh, một người bạn nối khố từ thuở hàn vi lúc còn đi học chung trường Phan Thanh Giản.

Tôi quí mến Lê Ngọc Ánh qua gương hiếu học, và sau nầy qua tấm lòng từ thiện của Ánh. Lại càng đáng khâm phục hơn, khi biết mình sắp từ giã thế gian, Lê Ngọc Ánh vẫn tỉnh táo quyết định tạo cơ hội để lại một món quà cuối cùng trong đời - một số tiền mà quý Thầy Cô và đồng môn thương tình phúng điếu - để góp vào Quỹ Tương Trợ PTG-ĐTĐ với nhã ý giúp đỡ các Thầy Cô và đồng môn khốn khó tại quê nhà.

Từ khi hay tin Lê Ngọc Ánh qua đời, tới nay, khi gặp Đỗ Ngọc Huệ, hình ảnh của Lê Ngọc Ánh như vẫn còn ẩn hiện trong tôi với niềm thán phục và trân quí vô biên.

Cùng đi với Đỗ Ngọc Huệ còn có phu nhân – Anh Sáu ơi, lần đầu tiên gặp anh tôi cảm thấy vo cùng quý mến; nhưng xin lỗi anh nghen vì tâm trí tôi vẫn còn đầy ấp hình ảnh ra đi của Lê Ngọc Ánh mà Huệ là người đã cho tôi biết những tin tức sau cùng nên ở đây tôi nhắc đến phu nhân anh hơi nhiều – nhưng không phải là quên sự có mặt của anh trong chuyến đi nầy đâu Mong anh thông cảm nghen.

Trước ngày Ánh ra đi, tôi có hứa sẽ cố gắng thu xếp bay qua dự Đại Hội tại Atlanta để luôn tiện gặp thăm Ánh một lần, nhưng Ánh ơi ! Mình không còn có cơ hội nữa rồi!! Thôi thì mình gặp nhau trong tâm tưởng và ý hướng từ bi – thương người hoạn nạn ở thế gian!

Lê Thiện Phúc