LÁ THƯ HOUSTON

THƯ THÁNG HAI

Houston, tháng 2 năm 2004

Bạn hiền thân mến,

Chắc bạn c̣n nhớ khoảng cuối năm ngoái tôi có hứa với bạn là từ đầu năm nay tôi sẽ viết cho bạn mỗi tháng một lá thư. Vậy mà măi đến hôm nay, gần hết tháng thứ nh́ của năm mà tôi chưa có một chữ nào gởi bạn. Chuyện nầy chuyện nọ cứ kéo nhau làm chật kín ngày giờ của tôi. Quen nhau từ lâu chắc bạn hiểu tôi: chuyện ǵ cũng muốn làm mà tánh lười biếng th́ không bỏ được. Hiểu tôi như vậy th́ xin bạn thứ lỗi cho tôi, bạn nhé.

Nhưng bạn ạ, bây giờ tôi đang gơ từng chữ cho bạn đây để gọi là giữ lời hứa. Tôi đă hứa những ǵ với bạn vậy? Tôi nói là Gia đ́nh PTG-ĐTĐ của ḿnh rộng lớn lắm, Thầy, Cô, đồng môn, thân hữu … nhiều lắm, đa số ở trong nước và một số khá đông ở rải rác khắp năm châu bốn bể. Những buổi họp mặt tại địa phương, những lần Đại Hội tại Hoa Kỳ, Canada, Úc… Thầy tṛ đă gặp nhau mừng vui không kể xiết. Và những Bút kư, Giai phẩm, Đặc san, Bản tin…cứ lần lượt có mặt từ năm 1996 để nghĩa thầy tṛ, t́nh đồng môn thêm đầy. Gần đây ta c̣n có Trang Nhà. Như vậy chắc bạn đă thấy những lần gặp gỡ, những trang báo và Trang Nhà có lẽ đă đáp ứng phần nào nhu cầu liên lạc của đại gia đ́nh PTG-ĐTĐ chúng ta ở cả trong và ngoài nước. Hăy lật ra bất cứ một Đặc San hay Giai Phẩm nào bạn sẽ thấy có những bài viết, những tin tức từ trong nước, đặc biệt là chuyện quan hôn tang tế. Gần đây, Trang Nhà c̣n đi thêm một bước khá xa: tin tức, bài vở phổ biến rộng răi (cả trong nước) và đặc biệt là nóng hổi. Bạn ạ, chính cái điều khoản nóng hổi nầy mà tôi nổi máu yên hùng hứa nhăng hứa cuội với bạn là tôi sẽ mỗi tháng qua Trang Nhà gởi đến bạn một lá thư kể bạn nghe những chuyện nóng hổi liên quan đến Đại Gia Đ́nh chúng ta mà tôi biết được. Không bảo đảm với bạn là mỗi lá thư tôi phải có nhiều chuyện, có khi chỉ có 1. Không bảo đảm mỗi tháng 1 lá thư, có khi 2, hoặc 3, có khi 0. Cũng không bảo đảm tính chất văn chương của mỗi lá thư. Thư th́ chỉ cần thông tin chính xác và cập nhật là được rồi, phải không bạn. Vậy th́ xin bạn hiền bắt đầu đọc lá thư Tháng Hai, kể bạn nghe những chuyện của Tháng Hai.

Để tránh cho ḿnh viết lách lung tung và đi lạc đường, xin có một tiêu đề cho mỗi mẫu tin.

1. Xin được dành phần tổ chức Đại Hội sớm hơn trước khi chân mơi, gối chùn.

Bạn hiền ạ, đó là nguyên văn câu nói của chị Lư Thị Thinh từ Virginia mà tôi nghe qua điện thoại. Năm 1959 lúc tôi và em họ của chị Thinh là Thái Hoàng Dũng vào học chung lớp Thất D th́ chị Thinh đă vào trường trước mấy năm. Tôi thường cùng với Kim Long (học Thất A, sau học KS Công Chánh, ra trường làm Phó Khu nam Công Chánh Cần thơ, sau 1975 vượt biển chết cùng với em trai) đến chơi với Dũng nên được chị Thinh cưng như em. Nhà chị Thinh ở đường Tự Đức, gần rạp hát Huỳnh Lạc, phía trước nhà có cây vú sữa to, đầy bóng mát. Thuở đó tụi tôi coi chị Thinh như là một trong những người đẹp của Cần Thơ. Sau nghe chị lấy chồng ông quan lớn ngoài Nha Trang. Trong chuyến đi vùng Đông bắc Hoa Kỳ hồi tháng 8 năm ngoái tôi mới gặp lại chị. Sau gần bốn mươi năm xa cách, gặp lại nhau chị em chúng tôi coi như được sống lại một thời tuổi trẻ, một thời chị em ngồi học dưới gốc cây vú sữa. Chúng tôi chuyện văng thường xuyên từ đó. Tối thứ Bảy 2-14-2004, trong câu chuyện, chị Thinh cho tôi biết là tại nhà chị (và phu quân là anh Lê Trọng Đàm) vừa xong buổi họp của vài chục cựu học sinh vùng Hoa Thịnh Đốn, mục đích là hâm nóng tinh thần Đại Hội: Rũ nhau đi dự Đại Hội 8 Arizona tháng 9-2004 và đặc biệt là xin được đứng ra tổ chức Đại Hội Hải Ngoại sớm chừng nào tốt chừng đó. Tôi hỏi chị Thinh:

-Vậy chớ quư anh chị muốn tổ chức năm nào?

- Năm 2005 được hông?

- Chắc hổng được đâu. Theo em biết th́ Atlanta (Georgia) đă chuẫn bị cả năm nay rồi đó chị ơi.

-Vậy th́ 2006?

-Chuyện nầy th́ quư anh chị phải nói chuyện với anh Diệp Văn Thông ở Calgary, Canada. Trong Đại Hội 7 năm 2002 tại Seattle anh Thông đă nhận tổ chức Đại Hội 9 tại Calgary năm 2006.

- Anh Thông là ai vậy cà? Nhắm có thương thảo được không?

- Anh Thông là con trai thầy Diệp văn Điểu đó chị. Mà sao anh chị muốn làm sớm vậy?

- Làm sớm nghỉ sớm cưng ơi. Các anh chị trên nầy ai cũng đă quá lục tuần hết rồi, sắp hết xí quách rồi, mong được tổ chức Đại Hội sớm hơn trước khi chân mỏi gối chùn, tay chưn khệnh khạng, đầu óc lung tung.

Nhắc lại: Thượng tuần tháng 8-2003, nhân dịp phái đoàn mấy chục người từ Houston đi Virginia tham dự đám cưới con trai anh Trần Hoài Thư và chị Nguyễn Ngọc Yến ( con gái Thầy Dưỡng), ngày hôm sau có buổi họp mặt rất đông vui của các đồng môn vùng Hoa Thịnh Đốn với phái đoàn Houston tại nhà chị Nhan. Nhân đấy, một Ban Tổ chức Đại Hội lần thứ 11 vào năm 2007 vùng Đông Bắc Hoa Kỳ được h́nh thành.

Như vậy anh Diệp Văn Thông và các đồng môn Calgary nhường cho các đồng môn lăo thành vùng Washington một bước có được không?

2. Nghĩ tới đồng môn nơi quê nhà.

Bạn hiền thân mến,

Tôi phải bắt đầu nói với bạn những ǵ với mẫu thông tin nầy? Bạn ơi, tôi đang xúc động thật nhiều khi gơ tới mấy chữ nầy. V́ tôi sắp nói cho bạn nghe một niềm vui thật chan ḥa và một niền hạnh phúc quá lớn lao. Niềm vui và niềm hạnh phúc của Người Cho lẫn Người Nhận. Mấy từ nầy tôi muốn dùng chữ hoa hết. Dù sao th́ tôi cũng phải nén xúc động để gơ tiếp. Nói thật với bạn, lá thư Tháng Hai nầy tôi viết được chính là nhờ chuyện nầy, nó không cho phép tôi lười biếng nữa. Tôi thấy tôi cần phải viết.

Chuyện của anh Lê Hữu Thông qua bài viết của anh Lê Thiện Phúc trên Đặc san Úc Châu 2003 từ cả năm nay vẫn chưa nguôi ngoai trong đầu óc tôi th́ nay tới chguyện chị Dương Thị Hồng Sương. Khi được chị Nguyễn Ngọc Diệu cho hay về cơn bịnh ngặt của chị Sương và muốn tôi đưa lên Web site, tôi có chút chần chừ. Tôi không biết chị Sương có vui ḷng khi có người đưa tên chị lên web site? Làm ngay bây giờ th́ có kết quả thế nào? Hay phải chuẫn bị kỹ để có kết quả cao hơn? vv…Cuối cùng th́ web site trường ta đă có bản tin về chị Sương, người đồng môn của niên khóa 56-62 đang bịnh nặng tại quê nhà B́nh Thủy. Tôi không thể tưởng tượng được điều nầy: Ngày 21-2 nhóm Chủ biên trang nhà được tin th́ ngày 23-2 chị Sương đă tận tay nhận $330 từ các đồng môn hảo tâm tại Úc. Anh Huỳnh Long Vân, anh Lâm Hữu Hạnh, anh Lâm Hữu Lộc, anh Nguyễn Huy và anh chị Lê Thiện Phúc ơi, tôi biết các anh chị không muốn nhắc tên ở đây, nhưng xin cho tôi được nhắc một lần để ngầm nói với bạn hiền của tôi rằng: Bạn hiền ơi, đây chỉ là những người đi tiên phuông, sau các anh chị nầy sẽ có nhiều người khác nữa. V́, thưa bạn, niềm vui đă được căng ra từ bến bờ nầy sang bờ bến bên kia. Bạn hăy tưởng tượng đi: người đồng môn bịnh tật khốn khó của chúng ta khi nhận một số tiền quá bất ngờ (có lẽ lớn đối với chị) sẽ nghĩ ǵ? Chắc chắn chị sẽ nghĩ về t́nh nghĩa đồng môn. Và bạn, và anh, và chị, và tôi … phải chăng chúng ta rất trân quí những nghĩa t́nh đồng môn như vậy? Cho nên ngay cái giây phút chị Sương cầm mấy tờ giấy bạc, chính là chị đă bắt được trong tay cái nghĩa t́nh mà các đồng môn của chị đă mau mắn trao về. Tôi đă nói tôi rất là xúc động v́ thấy ḿnh thật vui và thật hạnh phúc khi nghĩa t́nh đồng môn đang bay xa ngàn dặm. Cả thế hệ con cháu ta cũng thấy cái nghĩa t́nh nầy: cháu Dương Quế Trinh (con gái chị Sương) người thay mẹ nhận tiền và cháu Lê Thiện Hiếu (con anh chị Lê Thiện Phúc và Lưu Thị Thanh Nhàn) người thay mặt các cha chú bác trao tiền. Các cháu đă học một bài học Đức Dục quí gía ngàn vàng, bài học T́nh Thương.

Trong bản tin, phần cuối anh Lê Thiện Phúc có viết: " Cái gía trị đích thực của mấy chữ "ái hữu", "Nghĩa t́nh", hay " tương thân tương ái chính là ở đây-ở trong hành động cụ thể của chúng ta".

Bạn thân, bản tin nầy tôi muốn viết hay hơn, nhưng khả năng của tôi chỉ có vậy, tôi chưa nói hết được những ǵ tôi muốn nói với bạn.

3. Trường Xưa số 4: Chủ đề Danh Nhân Phan Thanh Giản

Bạn hiền, lá thư Tháng Hai đă quá dài rồi, nhưng tôi chưa muốn cho bạn nghỉ dễ vậy đâu. Tôi muốn nói với bạn một chút về báo chí, về Cụ Phan.

Bạn ạ, hơn một ngàn tập Bản Tin Trường Xưa số 4 Xuân Giáp thân vừa được lấy về từ nhàin. Đây là một tạp chí do Nhóm Houston thực hiện từ 4 năm qua mỗi dịp xuân về. Trường Xưa số 4 chủ đề Danh Nhân Phan Thanh Giản, b́a 4 màu, dày 74 trang, khổ giấy 8.5x11.

Bạn biết không, Trường Xưa 4 đáng lẽ đă không có mặt v́ Nhóm Houston thiếu tài chánh. Nhưng v́ sự cần thiết có mặt ngay lúc nầy của những bài viết về Cụ Phan Thanh Giản nên nhiều nơi, qua sự vận động của Thầy Nguyễn Trung Quân, đă gởi tiền ủng hộ Nhóm Houston. Như bạn biết đó, từ lâu nhà cầm quyền CS cho Cụ Phan là kẻ đầu hàng, dâng đất nước cho giặc. Tượng Cụ trong sân trường bị đập tháng 4-75, tên trường bị thay bằng tên khác,vv… Nhưng bất ngờ ngày 16-8-2003 tại SG, một cuộc tọa đàm được tổ chức bởi Tạp chí Xưa Và Nay, Hội Khoa Học Lịch Sử VN và Hội Đồng Khoa Học Xă Hội TP.HCM với chủ đề: “Thế kỷ XXI nh́n về nhân vật lịch sử Phan Thanh Giản". Các bài tham luận, kể cả bài tham luận của cựu thủ tướng Vơ văn Kiệt, không c̣n kết án Cụ Phan nữa, mà coi Cụ là con người đáng kính trọng, đáng tôn vinh, là một danh nhân của dân tộc… Houston ngay sau đó, trong buổi họp mặt Hè ngày 14-9-2003, đă chánh thức phát động phong trào đ̣i lại tên trường PTG một cách có hiệu quả hơn với những t́nh và lư và quyết liệt hơn. Bản Tin Trường Xưa số 4 là tiếp nối của buổi họp mặt phát động ngày 14-9-2003 với các bài viết có gía trị về Cụ Phan của các tác giả GS Nguyễn Văn Trường, GS Lưu Khôn, GS Phạm Cao Dương, GS Trần Đức Thắng, GS Trần Quốc Giám, GS Nguyễn Thị Hường, cùng các CHS Hoàng Lê, Nguyễn Phước Trang, Phan Ngọc Hoa,vv… và các tin sinh hoạt các nơi: Mỹ, Canada, Úc,vv…

Muốn có Trường Xưa, xin bạn thư về Nhóm Houston.

Bạn hiền thân mến,

Chắc chắn những bài viết về Cụ Phan sẽ c̣n nhiều, sẽ c̣n xuất hiện trên những Đặc san của chúng ta tại mỗi kỳ Đại Hội.

Và chắc chắn chuyện vui buồn của Trường Ta cũng c̣n nhiều. Hy vọng bạn không chán ngán khi đọc lá thư dài nầy; để tôi c̣n có hứng mà gơ cho bạn thêm nhhiều thư nữa.

Thân chúc bạn và gia đ́nh an vui, hạnh phúc.

Houston, giữa tháng 2-2004

Nguyễn Trần