Đại Hội Tây Úc và nơi nắng ấm t́nh nồng

Tường thuật về chuyến đi tham dự Đại Hội 4 PTG-ĐTĐ tại Tây Úc ngày 10/04/2004

Lê Thiện Phúc

 

Trước ngày đi dự Đại Hội 4 PTG-ĐTĐ Úc Châu tại Perth, Tây Úc có một số đồng môn ở Hoa Kỳ căn dặn khi về nhớ kể chuyện Tây Úc cho bà con nghe! Và khi vừa tới nhà, 6.40pm, 14 April, tôi liền thăm email th́ thấy có tới 107 cái thư, trong đó lại có thêm một cái của NN "đ̣i nợ" về chuyện Tây Úc, nên sáng sớm hôm nay, tức là sau ngày về tới nhà, tôi xin lần lược kể chuyện Đại Hội Tây Úc cho bà con nghe đây!

Tiếp đón đồng môn vừa đến phi trường

Về phong cảnh thiên nhiên của Tây Úc tôi sẽ mượn bài "Perth và Tôi" của đồng môn Nguyễn Văn Phước chắc đầy đủ hơn, v́ anh Phước là trưởng ban tổ chức và là người sinh sống tại địa phương nầy từ khi đến Úc định cư hơn 20 năm qua. C̣n về phần tôi, nói về cảm nghĩ qua chuyến ‘Tây du" nầy th́ quả thật có rất nhiều điều phải kể ra để chia sẻ cùng quư Thầy Cô và đồng môn các nơi. Quư vị chớ vội “sốt ruột”, v́ tôi sẽ kể ngay sau đây nhiều chuyện rất lư thú - chuyện bên lề càng vui hơn. Tuy nhiên trước tiên tôi phải vô đề bằng cái cảm giác “tổng kết” của tôi về chuyến tham dự Đại Hội Tây Úc kỳ nầy, mà nếu vừa "tả cảnh" vừa "tả t́nh" th́ Tây Úc quả là nơi "nắng ấm t́nh nồng". Cái cụm từ hàm xúc vừa nêu h́nh như Châu Minh Hoàng đă có lần dùng để mô tả t́nh cảnh Brisbane sau khi tham dự Đại Hội 3 hồi tháng Tư 2003! Như vậy cả hai vùng đất Úc – Brisbane (phía Bắc) và Perth (phía Tây) đều là những nơi "nắng ấm t́nh nồng", nhưng cái "ấm" của Perth theo tôi th́ có vẽ êm dịu và thanh b́nh hơn Brisbane một chút! Như vậy, cùng với bài "Perth và Tôi", hy vọng quư vị có thể mường tượng ra được phần nào về phong cảnh thiên nhiên của Tây Úc. Nhưng c̣n khía cạnh "t́nh nồng" chung quanh Đại Hội Tây Úc ở mức độ nào th́ có lẽ tôi phải nhường lại cho sự phán xét của quư vị qua sự mô tả sau đây.

Trước hết, tôi xin bắt đầu bằng sự náo nhiệt của ngày đón tiếp khách phương xa đầu tiên, 6 tháng 4, với 41 người đến từ Melbourne, (Victoria) 29 từ Sydney (NSW), 3 từ Brisbane (Queensland), 4 từ Canberra (thủ đô ACT), và 3 từ Adelaide (Nam Úc), tức là tổng cộng 80 người. Theo sự phân công trước, mỗi người một việc trong cuộc tiếp đón “vĩ đại” nầy. Riêng anh Nguyễn Văn Phước, v́ là trưởng ban tổ chức nên phải "bao giàn", vừa nghe điện thoại cầm tay liên tục, vừa lái xe, bụng trống rỗng nhưng "quên đói” từ 8 giờ sáng tới khi gặp chúng tôi lúc gần 4 giờ chiều sau nhiều bận tới lui phi trường để tiếp đón các đợt khách phương xa! Cũng may là hai nhóm lớn, Sydney và Melbourne đă có đặt mướn xe trước tại phi trường, anh em đồng môn địa phương chỉ lo việc dẫn đường và chở hành lư bằng một chiếc xe vận tải cỡ trung; nếu không th́ sự di chuyển của hai nhóm gộp lại hơn cả quân số của một đại đội với đầy đủ “quân trang, quân cụ” đă khó khăn hơn biết chừng nào!                                     Đồng môn Nguyễn Văn Phước đọc diễn văn khai mạc

Sắp xếp chỗ ở cho 80 khách phương xa nầy thật không phải là một chuyện đơn giản đối với một đơn vị trách nhiệm nhỏ nhoi Tây Úc, với trên dưới chưa tới 10 người thực sự dấn thân. V́ hoàn cảnh thực tế của địa phương, nơi cư trú được chia làm hai nhóm: nhóm Sydney th́ ở tại Kingsway Caravan Park, và nhóm Melbourne th́ ở tại Cherokee Village, cách đó chừng 500m. Tuy nhiên sự bề bộn của anh em địa phương không phải chỉ có việc sắp xếp chỗ ở thôi mà nó c̣n nhiều thứ linh tinh khác liên quan tới việc tiếp đăi đồng môn. Việc tiếp đăi đồng môn lại chia ra làm hai loại: loại tổ chức chung và loại tổ chức gia đ́nh. Người được phân công đảm trách chương tŕnh chiêu đăi chung, sau khi đă ổn điịnh chỗ ở cho mọi người rồi, họ c̣n phải lo hướng dẫn đường đi nước bước để đáp ứng các nhu cầu ẩm thực tự túc hàng ngày cho hai nhóm khách phương xa vừa nêu. Ngoài ra họ c̣n lo hướng dẫn cả hai nhóm tới viếng các danh lam thắng cảnh của Tây Úc.

Chương tŕnh du ngoạn thắng cảnh bắt đầu vào ngày thứ Tư, 07/04/2004, do hai đồng môn Vơ Hoàng Nam và Ngô Hoài Sam hướng dẫn, khởi hành lúc 10 giờ sáng. Đây là cuộc "thử lửa" đầu tiên mà hai đồng môn hướng dẫn đă phải nếm mùi gian nan trong nhiệm vụ hướng dẫn đoàn xe 8 chiếc tới thăm đảo chim cách xa nơi tạm trú chừng hơn một giờ lái xe. Đường đi không xa lắm, nhưng các tài xế trong đoàn toàn là những người mới đến đây lần đầu cho nên dù cố gắng tới đâu đi nữa cả đoàn xe cũng đă không thể nào đến điểm hẹn đúng lúc được. Khi bị lạc đàn, sự náo nhiệt trên mỗi chiếc xe chở 8 hành khách lại càng thêm náo nhiệt với nhiều ư kiến khác nhau trong lúc t́m đường mà chung qui vẫn chỉ là ư kiến đề nghị “quẹo trái, quẹo phải”! Trên mỗi chiếc xe thông thường có ít nhất là một tài xế phụ. Ông nầy có nhiệm vụ "nghiên cứu" bản đồ để hướng dẫn hay khuyến cáo tài xế về đường đi. Tuy nhiên, trên xe c̣n có nhiều vị "cố vấn" cũng không 

                    Một quang cảnh hội trường  

kém ồn ào trong lúc hăng say cho ư kiến dù không được mời! T́nh trạng "lạm phát ư kiến" nầy càng làm cho tài xế thêm rối đầu, bởi v́ đôi lúc nó c̣n có thêm nhiều câu hỏi mà người tài xế không thể nào giải đáp được trong lúc phải chú tâm lái xe đường lạ: “sao không quẹo vô, sao không rẻ trái, sao không rẻ phải, sao không đậu lại chờ, v.v.”. Cái ác nghiệt là người hỏi có nhiều khi không thèm để ư tới hoàn cảnh thực tế, tới luật lệ lưu thông, trong khi người tài xế th́ lúc nào cũng hết sức chú ư về chuyện nầy để bảo vệ sự an toàn cho mọi người! Thế là t́nh trạng "lạm phát ư kiến" trên xe đă trở thành một hoạt cảnh, khiến cho mọi người không nín cười được sau khi một đồng môn được đề nghị làm trọng tài để “ghi điểm” coi ai là người cho nhiều ư kiến nhất trên suốt đoạn đường! Đề nghị nầy hàm ư yêu cầu mọi người giảm bớt t́nh trạng "lạm phát ư kiến" để tài xế được b́nh tĩnh trong lúc lái xe. Tuy nhiên, nó cũng không có hiệu quả lắm đến đổi một đồng môn bèn đề nghị tài xế kiếm chỗ mua một cuồn băng keo hăm thanh cho mọi người dùng tạm dùng để giữ trật tự và an toàn cho hành khách! Trên xe lại một phen phát ầm lên tiếng cười vang vội với lời đề nghị ngộ nghĩnh nầy! Có một lần chiếc xe dừng tạm bên lề ngay giữa cái "round-about", tức là nơi giáp nối ba bốn con đường, các xe phải chạy theo một ṿng tṛn để quẹo vào một con đường nào đó. Tài xế chờ một đồng môn khác đi t́m information gần đó, nhưng thấy đậu chờ lâu ở đây không tiện nên cho xe quẹo vô một con đường gần đó để t́m chỗ đậu an toàn hơn. Thế là trên xe ầm lên "phát biểu ư kiến", "chất vấn" hay "ra lệnh": "đậu chỗ nầy”, “đậu chỗ kia”, “sao không ở đợi?” “Sao chạy đi? v.v. ! Đó là một vài khung cảnh vui nhộn tiêu biểu trên một chuyến xe du ngoạn Tây Úc trong kỳ Đại Hội vừa qua. Trên những chuyến xe khác chắc cũng có nhiều chuyện vui để kể lại cho quư vị nghe, nhưng rất tiếc điều đó không thực hiện được. Tuy nhiên sẵn trớn kể chuyện vui, tôi xin kể cho quư vị nghe một vài chuyện thuộc loại "thâm cung bí sử", tức là những chuyện không thể tiết lộ ra ngoài!

Vốn là bạn học cùng lớp nên đồng môn Trưởng ban Tổ chức Nguyễn Văn Phước “bắt cóc” vợ chồng tôi và cho tạm trú tại nhà anh ta trong suốt tuần lễ Đại Hội. Thế là ngoài những giờ sinh hoạt chung tôi có nhiều cơ hội phụ giúp anh ta các công việc linh tinh; và cũng v́ vậy mà tôi đă chứng kiến những t́nh huống ngặt nghèo và gian nan của đồng môn Nguyễn Văn Phước trong những ngày chuẩn bị Đại Hội. Sự gian nan thông thường của một trưởng ban tổ chức th́ nhiều lắm, tôi không kể ra đây, nhưng có những “trục trặc kỹ thuật” bất ngờ đă trở thành thử thách nghiêm trọng mà người trong cuộc cần phải có óc sáng kiến để giải quyết. Trong ngày Đại Hội, lúc đó khoảng 4 giờ chiều, mọi việc cần làm th́ đă làm. Những ǵ cần đem theo tôi đă chuẩn bị sẵn để chờ ông Trưởng ban Phước về tắm rửa thay đồ là đi ngay. Tôi điện thoại để nhắc Phước "bây giờ là 4 giờ rồi, mầy về lo tắm rửa, thay đồ để trở ra hội trường là vừa rồi đó”.

Một quang cảnh đảo chim

Phước trả lời: “Tao về gần tới rồi”. Thế là chẳng mấy chốc Phước về tới. Vội vă chạy vô buồng định soạn đồ tắm và thay bộ đồ “vía” vào là đi. Nhưng phút chốc sau đó tôi lại thấy Phước chạy tới chạy lui quanh nhà như thể kiếm t́m cái ǵ! Tôi hỏi: "Có ǵ vậy Phước". Phước giữ b́nh tĩnh đáp: “Tao không vô buồng lấy đồ thay được v́ vợ tao đă khoá cửa!". Sau một hồi loay quay cạy ổ khoá không được, Phước bèn có sáng kiến, lấy con dao nhọn ở dưới nhà bếp khoét ngay một lỗ xuyên qua cánh cửa buồng để ḷn tay vào mở chốt từ bên trong. Một hồi đục khoét được một lỗ tṛn bằng nắm tay xuyên qua cánh cửa, nhưng khổ nổi cái bàn tay của Phước quá lớn, và bàn tay tôi cũng vậy nên không thể nào đút lọt vô được. Tôi nhờ bà xă tôi làm dùm việc nầy; và đúng vậy, bà xă tôi đă đút lọt bàn tay vô và mở được cái chốt khoá cửa cho Phước vào lấy đồ thay!

Tưởng mọi việc êm xuôi, sau khi Phước tắm xong và thay vào bộ đồ “lớn” trông rất oai vệ thích hợp lối chưng diện của một Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội biết chừng nào! Tuy nhiên, Phước lại phải loay quay t́m kiếm đôi giày đen cho phù hợp với bộ đồ vừa mới mặc xong. T́m hoài không thấy đôi giày bà xă Phước cất ở đâu! Tôi liền có sáng kiến: “Bây giờ mầy mang thử giày của tao coi, nếu vừa th́ tụi ḿnh xài chung đôi nầy! Hễ khi mầy lên diễn đàn th́ mang giày, tao mang dép; tới khi tao lên th́ mầy chịu khó đổi dép, đưa giày cho tao mang!" Nghe hợp lư nên Phước định mang thử đôi giày của tôi, nhưng nh́n kỹ quá rơ ràng giày tôi nhỏ quá so với bàn chân "bồ tượng" của Phước! Sau giây lát phân vân, Phước bèn vô pḥng thằng con trai thứ nh́, "chôm" đở đôi giày của nó. Cũng tạm được dù là loại giày của tuổi choi choi không mấy thích hợp cho "ông già" 60!

Chụp h́nh lưu niệm tại khu đá dựng "Pinnacles"

Trở lại chuyện tham quan thắng cảnh Tây Úc, bước qua ngày thứ nh́, tức là Thứ Năm, 8 tháng 4, buổi sáng là một buổi họp nội bộ giữa đại biểu các tiểu bang để bàn về một số vấn đề có liên quan tới đường hướng hoạt động chung của gia đ́nh PTG-ĐTĐ trên toàn nước Úc. Ngoài ra, phiên họp nầy c̣n nhằm để đúc kết chương tŕnh văn nghệ phối hợp giữa các địa phương trong đêm Đại Hội, Thứ Bảy, 10 tháng 4. Buổi chiều cùng ngày, tức là Thứ Năm, 8 tháng 4 là một bữa BBQ ngoài trời tại công viên Kingsway, nhằm tạo cơ hội gặp gỡ để tṛ chuyện hàn quyên giữa các đồng môn và quư Thầy Cô. Trong dịp nầy, thầy Nguyễn Đ́nh Sửu được mời đứng ra tuyên bố lư do với lời chào mừng các quan khách địa phương cũng như từ các tiểu bang khác.

Qua ngày hôm sau, tức là Thứ Sáu, 9 tháng 4, một cuộc "trường chinh thắng cảnh" được tổ chức tới vùng đá dựng có tên tiếng Anh là "Pinnacles", cách làng cư xá chừng 300 cây số. Hướng dẫn đoàn gồm có các đồng môn Lê Văn Hoà, Ngô Hoài Sam, Lê Văn Hoài và Mai Ngọc Diện. Đoàn du ngoạn được hướng dẫn kỹ lưỡng trước khi khởi hành tại khuôn viên làng cư xá Kingsway lúc 10 giờ sáng. Dù đường xa, nhưng mọi người đă rút được ít nhiều kinh nghiệm qua các cuộc du ngoạn ngắn trong mấy ngày trước. Cuộc du ngoạn lần nầy được chuẩn bị kỹ hơn. Mọi người được hướng dẫn đường đi, điểm hẹn, và đặc biệt là phải chuẩn bị thức ăn nước uống đầy đủ, v́ trên đường đi khá dài không có chỗ nào bán thức ăn hay nước uống, ngoại trừ điểm hẹn dừng chân ở khoản nữa đường, tức là khoảng trên 100 cây số từ điểm khởi hành.

Từ điểm hẹn dừng chân tới vùng đá dựng mất hơn một tiếng đồng hồ lái xe. Khi vừa đến nơi, mọi người trên xe nhốn nháo, ngạc nhiên khi phát hiện một vài tảng đá lô nhô từ xa, đầu tṛn và nhọn, cao chừng hai thước. Khi xe tiến gần, những tảng đá loại nầy càng lúc càng hiện ra nhiều hơn, và cuối cùng chiếc xe 8 chỗ ngồi đưa chúng tôi vào tận bên trong vùng đá dựng th́ không phải chỉ có một vài chục mà là hàng ngàn, và trùng trùng điệp những ḥn đá dựng, mà chúng tôi được biết là đá vôi, bị xoáy ṃn bởi những cơn gió lốc, qua thời gian, nên nay trở thành những ḥn đá dựng trông thật vô cùng ngoạn mục và kỳ bí. Dù mục tiêu tham quan không có nhiều thứ - chỉ có đá và đá trong vùng trời bao la – nhưng không ai cảm thấy hối tiếc phải vượt qua một khoảng đường dài 300 cây để tới đây ... chụp h́nh những ḥn đá cuội ngộ nghĩnh nầy.

Ngày Thứ Bảy, 10 tháng 4, không có sinh hoạt chung nào được ban tổ chức dự trù v́ anh em địa phương ai cũng bận rộn lo cho việc tổ chức Đại Hội chánh vào buổi chiều. Khung cảnh Đại Hội thực ra cũng không có ǵ mới lạ so với bao nhiều kỳ Đại Hội khác. Nhưng chương tŕnh Đại Hội Tây Úc được chia ra làm hai phần rơ rệt: phần đầu, từ 6 giờ 30 tới 9 giờ 30 là phần nghi thức, bắt đầu bằng lễ chào cờ và mặc niệm, sau đó tới phần giới thiệu quan khách, gồm có các đồng môn và một số thân hữu. Ở hàng giáo sư trong kỳ Đại Hội nầy có thầy Bùi Bằng Hăn (Melbourne), thầy Trương Quang Minh (Sydney) và thầy Nguyễn Đ́nh Sửu (Perth). Tổng số người tham dự Đại Hội 4 Tây Úc kỳ nầy có khoảng 180 người, trong đó có 4 người từ Hoa Kỳ (ông bà Huỳnh Ngọc Minh và ông bà Đoàn Thị Cúc) và 80 người từ các tiểu bang khác. Phần thứ hai của Đại Hội là văn nghệ giúp vui với sự đóng góp chính yếu của các đồng môn từ Melbourne và Sydney và đặc biệt có sự góp mặt của nữ ca sĩ Mộng Tuyền.

Ngày Đại Hội được kết thúc bằng chương tŕnh văn nghệ thật đặc sắc, nhưng chương tŕnh tiếp đăi đồng môn sau Đại Hội vẫn c̣n tiếp tục. Sáng hôm sau, Chủ Nhật, 11 tháng 4, là cuộc sinh hoạt chung ngoài trời tại công viên quốc gia Kings Park ngay trung tâm thành phố Perth, ở trên một đỉnh đồi cao nh́n qua khu cao ốc bên kia con sông tuyệt đẹp. Đây là cuộc hội ngộ đông đủ và vui nhộn nhất giữa đồng môn các nơi. Tiếng vỗ tay hoà cùng tiếng hát nhịp nhàng qua những bài "Việt Nam quê hương ngạo nghễ", "Về với mẹ cha", "Việt Nam Việt Nam" và kết thúc bằng bài "Gặp nhau đây”, sau phần kể chuyện vui, tṛ đùa và ḥ đối tập thể.

Ngày thứ Hai, 12 tháng 4, nhóm Sydney ra về vào buổi sáng cùng lúc khởi hành của nhóm Melbourne đi viếng thạch động và công viên Yanchep. Vào thạch động Yanchep, mỗi người phải mua vé tốn $6.50 nhưng rất xứng đáng đồng tiền bát gạo, v́ nơi đây chúng tôi được ngắm những cụm đá hoa tuyệt đẹp chưa từng được thấy qua.

Sáng Thứ Ba, 13 tháng 4, chúng tôi được nghĩ ngơi hay đi mua sắm tự do, để bụng đói dự bữa cơm thân mật giă từ tại nhà đồng môn Nguyễn Văn Phước. Buổi chiều cùng ngày, chúng tôi được anh Phước hướng dẫn tham quan khu băi biển Sorrento trước khi tham dự bữa cơm thân mật tại nhà đồng môn Lê Văn Hoài.

Tưởng cũng cần ghi thêm cho rơ ở đây là ngoài những sinh hoạt có tổ chức chung như vừa kể, c̣n nhiều bữa cơm thân mật tại tư gia các đồng môn vào mỗi buổi chiều. Có thể nói trong suốt tuần lễ tham dự Đại Hội Tây Úc, không có buổi chiều nào mà không tiệc tại tư gia đồng môn, theo thứ tự: Vơ Hoàng Nam, Mai Ngọc Diện, Mai Phước Lộc, Ngô Hoài Sam, Lê Văn Hoà, Huỳnh Hà Kim, Nguyễn Văn Kiều và Lê Văn Hoài. Ở đâu cũng đượm thắm t́nh nồng, anh em đồng môn dù chưa hề gặp mặt, giờ đây tự nhiên coi nhau như thân thiết tự bao giờ. Từ buổi đầu gặp gỡ cho tới ngày chia tay, 14/04/2004, anh chị em đồng môn đă chia sẻ t́nh cảm thâm sâu thật tha thiết. Đến giờ chia tay tại phi trường càng xúc động tha thiết hơn. Chẳng những anh chị em đồng môn mà c̣n có cả thầy Nguyễn Đ́nh Sửu, có cả con cháu các đồng 

Trước giờ chia tay tại phi trường

môn kéo nhau ra tận phi trường đưa tiễn chúng tôi. Thật c̣n ǵ xúc động cho bằng. Sợi dây t́nh cảm đồng môn sư đệ vô h́nh nhưng rất mănh liệt đă niếu kéo chúng tôi gần lại với nhau, như không bao giờ muốn rời xa nhau!

Lê Thiện Phúc

Melbourne 15/04/2004