“NGÀN NĂM SỎI ĐÁ VẪN CẦN CÓ NHAU “…

 

Tôi đến cơ sở Nhịp cầu vào buổi trưa nắng đẹp. Ánh nắng của thành phố Cần Thơ hình như chói chang và rực rỡ hơn. Thành phố nằm bên cạnh dòng sông Hậu, có bến Ninh Kiều êm đềm, bình dị ( là nơi giao thoa giữa sông hậu và sông Cần Thơ) nên có lẽ vậy mà dưới ánh nắng vẫn nghe mát dịu.

Tiếp đón tôi là cô chủ nhiệm cơ sở, cô Bùi thị Hồng Nga với ánh mắt nghiệm nghị sau đôi kính. Nếu chị ngồi trên ghế, chúng ta sẽ có cảm nhận đang đối diện cô giám thị của một trường nữ trung học. Nét mặt dịu dàng nhưng nghiêm trang của chị như minh chứng quá trình vượt khó bằng nghị lực.  Đây là cơ sở dạy nghề miễn phí cho người có hoàn cảnh đặc biệt , được thành lập từ năm 2001.  Mỗi lớp học ra nghề dài 18 tháng, được chia làm 3 khoá, mỗi khoá khoảng 15 học viên. Lứa tuổi thì không hạn định. Hiện nay cơ sở có 15 học viên ở nội trú vừa làm, vừa học. Nghề chính ở đây là nghề thủ công mỹ nghệ với các sản phẩm từ dừa. Năm 2003, cơ sở được nhận giải thưởng “Ngày sáng tạo” của Word bank (Ngân hàng Thế giới) tổ chức. Trung tâm Mục vụ của lm. L.Q.U trong năm 2005 cũng tiếp sức bằng hai suất học bổng. Sinh hoạt với học viên hiện nay là một tình nguyện viên, công dân Hà Lan, người thứ 26 trong một năm rưỡi qua. Tình nguyện viên dạy nói tiếng Anh, sinh hoạt chung với các em học viên để từ đó hình thành phản xạ giao tiếp với người nước ngoài. Ngoài ra phải kể đến một  thầy dạy nghề là người có tấm lòng nhân ái, chịu cực và kiên nhẫn. Sản phẩm bán chạy nhất lá chiếc nón lá, kế đến là đan giỏ lục bình, sản phẩm từ những trái dừa khô, sơ dừa, lá dừa…

Gọi là cơ sở nhưng thực ra đó là một mái ấm. Ở đó các em có một chiếc giường để nghỉ ngơi (bạn nào bị gù lưng thì trên giường thấy có thêm một tấm nệm mỏng !), có bữa cơm để lót dạ (dẫu thanh đạm và đơn sơ), có công việc để thấy mình có một  ý nghĩa trong cuộc sống, có người bạn cùng hoàn cảnh để nở nụ cười khi an vui, để chia bớt giọt buồn khi cô quạnh. Vượt lên trên tất cả ở đó các em có một người mẹ tinh thần, cáng đáng, bươn chải ngược xuôi lo cho “mái ấm”. Ở đó các em có cảm nhận được đứng dậy trên đôi chân của chính mình.

Mọi chi phí lo toan cho các học viên do tài xoay chuyển khéo léo của cô chủ nhiệm. Siêu thị Co-op Cần Thơ dành một gian hàng cho việc bán sản phẩm. Doanh số buôn buôn, bán bán đủ trang trải lương cho nhân viên bán hàng. Khó khăn cứ mãi bủa vây. Ngoài doanh số của gian hàng tại siêu thị, cô nghĩ ra một phương án tạm thời giúp giải quyết công ăn việc làm như ráp quạt máy, sâu cườm, làm ta-blô điện…Chưa hết  khó ! Cô đến bệnh viện và xin những phần cơm miễn phí về cho học viên. Khi tôi ghé vào “phòng bếp”  của cơ sở, bắt gặp cậu học viên về trễ đang lua vội vàng chén cơm chan canh rau muống đạm bạc, ngẩng đầu nhìn tôi và nở nụ cười hồn nhiên chào khách. Cơ sở không có một quĩ nào vì “ngày nào thì có nỗi khó khăn của ngày đó”. Mong ước hiện nay của cô chủ nhiệm là cơ sở được có một ngân quĩ để lo chí phí sinh hoạt cho các em.

Bước xuống nơi sản xuất, hình ảnh hai em học viên gầy guộc, xanh xao, ngồi xệp trên đôi chân teo óp, đang cặm cụi với công việc, làm trái tim của tôi chao đi một nhịp. Đó là Hải và Ngân. Hai người bạn trẻ cùng hoàn cảnh. Họ đang tìm hiểu và muốn tiến xa hơn với nhau về cùng một tương lai. Cô chủ nhiệm chia sẻ với tôi: “Gia đình hai bạn đang ngăn trở vì e ngại cả hai không thể có một cuộc sống hôn nhân! Nghèo quá mà lại yêu nhau thì …nghèo mãi! ”. Chạnh lòng, tôi chợt nhớ lại hình ảnh đôi bạn trẻ, con gái của người bạn doanh nhân trên đất  Cần Thơ. Đôi bạn mà tôi gặp trong bữa tiệc thật sang trọng, lịch lãm đi bên nhau. Họ tự tin và hạnh phúc vì kiến thức đạt được, vì sự giàu có của hai gia đình, vì sự đồng thuận của đôi bên cha mẹ. Tôi tự hỏi: phải chăng Tình yêu có gì khác biệt giữa hai bạn trẻ xanh xao, khiếm khuyết kia và đôi tình nhân thành đạt nọ? Phải chăng trái tim của người nghèo không đủ lực đẩy lên điểm đỉnh để kết trái yêu thương? Phải chăng sự khiếm khuyết trên thân xác héo xanh kia sẽ mãi là nguồn cội của thiệt thòi, của bất hạnh, chua cay ?

Tiễn tôi về là những nụ cười buồn xa vắng của các thành viên cơ sở. Giữ lại cho nhau bằng một tấm hình chụp. Cô chủ nhiệm đứng lên, với tay về phía đôi nạng sắt, kéo đi từng bước chân nặng nhọc, tôi chợt  hiểu những khó khăn bủa vây, những nỗ lực để vượt lên thật sự nặng nhọc như thế đứng trên đôi chân chị.

Từ ngàn xưa đến ngàn nay, người vẫn cần sao tình người ấm áp, trăm nẻo đường xuôi ngược, “ngàn năm sỏi đá vẫn cần có nhau” ....

Nguyễn - Đông A

(03/2008)