Chúng ta nên làm gì để giúp một đồng môn?

Kính thưa quý Thầy Cô và quý đồng môn,

Chúng tôi vừa nhận được thư của một cựu học sinh PTG từ Việt Nam do anh Bùi Hữu Trạng chuyển lại cùng một tập thơ do anh sáng tác với lời thiết tha yêu cầu giúp đở. Đó là nhà thơ Trần Lực Sĩ có bút hiệu là Hà Hoài Thuỷ, cựu học sinh Phan Thanh Giản 1955-1961 người gốc ở Bình Thuỷ, đang còn ở Việt Nam, nhưng đã từng gởi bài đóng góp cho các Đạc San PTG-ĐTĐ khá thường xuyên từ ĐS-2 tới ĐS-8 Hoa Kỳ và mới đây ĐS-4 Úc Châu.

Thư anh viết bài tỏ tâm tình về hoàn cảnh đời sống và ước vọng của anh là muốn nhờ các đồng môn hải ngoại giúp phương tiện ấn hành tập thơ nhỏ dày 65 trang, mang tựa đề "Tự Tình Trăm Năm" mà anh đã tạo ra và nâng niu như là đứa con tinh thần duy nhất của mình từ nhiều năm nay. Trong thư anh viết có đoạn rất cảm động như sau:

"… Anh đừng cười tội nghiệp. Đây là một cách ‘bán chữ nghĩa mua cơm áo. Tôi rất cần vài trăm đồng tìm mua chiếc xe cũ làm phương tiện để chạy xe ôm sống cho dễ thở một chút của những tháng năm còn lại. Vì là chỗ sơ giao và lòng tự trọng nên tôi không thể nào nói thêm lời than thở cùng anh được. Sẽ có một ngày nào đó mình gặp nhau. Chừng ấy mới hiểu và cảm thông tôi nhiều hơn…"

Đó là đoạn kết của bức thư tay mà anh Trần Lực Sĩ viết cho Bùi Hữu Trạng đề ngày 01/07/2004 vừa qua. Lời nói biểu lộ tâm tình của một kẻ sĩ ở cảnh hàn vi nhưng đầy đức tính liêm khiết và tự trọng trong thời đại ngày nay. Anh ta còn là một đồng môn kém may mắn hơn nhiều người trong chúng ta.

Ước vọng của anh không nhiều nhưng với lòng chân thật và khiêm tốn đã thốt lên những lời yêu cầu thiết tha như vậy, chúng ta phải làm gì đây để giúp cho anh được toại nguyện hay được một chút an ủi trong kiếp sống hàn vi của những ngày còn lại trong cuộc đời - một cuộc đời kẻ sĩ đồng môn kém may mắn của chúng ta.

Kính mong quý Thầy Cô và quý đồng môn góp ý.

Melbourne ngày 1 tháng 9 năm 2004

Lê Thiện Phúc