Kêu Gọi Tình Thương Nhân Ngày Lễ Tạ Ân

( từ Nguyễn Thị Loan Anh (Vidmanis)

 

Một lần nữa mùa Lễ Tạ Ân đã đến trên đất Mỹ. Các cửa hàng bày biện đồ vật trang hoàng nhà cửa chung quanh đề tài mùa màng, như bí vàng, bầu xanh, hoa quả sung túc xinh xinh, hấp dẫn. Nhiều người Mỹ treo bên ngoài cửa nhà những cành lá vàng nâu cùng những trái bắp màu tím mùa thu, tượng trưng mùa gặt hái mỹ mãn. Những món vật nhỏ bé nầy nhắc nhở mùa gặt hái đầu tiên của người Âu Châu đầu tiên trên vùng đất mới New England, xứ Mỹ. Những người Âu Châu nầy đã nhờ người Mỹ Bản Xứ dạy họ cách trồng trọt để được mùa, nhờ vậy những người Âu Châu sống qua được mùa đông lạnh lẽo đầu tiên trên vùng đông bắc của đại lục Mỹ Châu. Những người Âu Châu nầy - sau được gọi là New Englanders - mới tổ chức một bửa tiệc tưng bừng để ăn mừng những gặt hái tốt đẹp của họ và để tạ ân Thượng Đế. Và, không quên những ân nhân chất phát bản xứ - mà ngày nay ta gọi là người Native Indians - nên những người gốc Âu Châu mời những người bản xứ đến để cùng vui mừng ăn tiệc.

Cũng như những năm trước, cứ mỗi lần ngày lễ Tạ Ân nhiều ý nghĩa nầy đến, như cây cỏ theo mùa, tự nhiên đầu óc tôi thường có những tư tưởng tản mạn, dây dưa trong một thời gian khá dài. Năm nay, tâm trí tôi cứ suy nghĩ nhiều về Quỷ Tương Trợ PTG/ĐTĐ do cựu học sinh Lê Ngọc Ánh (sống ở San Jose, California), đứng ra kêu gọi để giúp giáo sư vá đồng môn PTG/ĐTĐ còn bên Việt Nam. Không đừng được, tôi bèn viết ra những tư tưởng tản mạn của mình để kêu gọi lòng nhân từ của đồng môn, đồng nghiệp ở hải ngoại, đối với đồng môn đồng nghiệp còn bên nhà.

Thành thật mà nói, không phải tư tưởng tôi bao giờ cũng hoàn toàn tích cực. Đầu óc tôi đôi lúc cũng có những tư tưởng tiêu cực về lòng người và thói đời bên cạnh những tình cảm tốt như lòng biết ơn Trời và người đã tốt với tôi. Không muốn, nhưng trí tôi cũng nhớ đến những vật tôi hằng mong ước nhưng không đạt được, những điều tôi hằng thiếu hụt, những mộng vàng tôi ấp ủ lâu dài nhưng suốt đời thực hiện không thành. Nhưng rồi tôi đã phải tự nhủ lòng là trong đờiøø mình, "nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì chẳng ai bằng mình". Tôi cũng nghĩ đến những lời bạn bè Mỹ thường nới với tôi: " Vui hay buồn có khi do cách mình nhìn hoàn cảnh và sự kiện. Mình có thể nhìn một cái ly, trong ly ấy, nước được chung đến phân nửa. Mình nhìn ly nước và chọn cách nói rằng ly nước của mình còn vơi, còn thiếu phân nửa, thì lòng mình buồn. Nhưng cũng cùng ly nước đó, nhưng mình nghĩ là ly nước của mình được đầy phân nửa, thì thấy mình bằng lòng". Rồi tôi tự luyện trí và lòng để nhìn ly nước và tưởng tượng như tôi đang đi trong nắng hạn, và đang tìm nước uống. Tôi nói với tôi "ly nước tôi tìm được đã đầy phân nửa" , rồi tôi an phận. Nếu theo quan niệm Phật Giáo, thế gian nầy là một thế gian khổ ải, khi ta chào đời, ta "đã mang tiếng khóc ban đầu mà ra". Thế giới vô thường, xã hội bất trắc đã làm bao nhiêu người ngả quỵ vì chiến tranh hay vì lý do nào khác. Trong khi đó, ta còn đứng, ta còn sống cho đến tuổi nầy, trên mảnh đất tự do nầy, là ta đã được nhiều diễm phúc rồi, huống chi ta lại được hưởng những món tinh thần hay vật chất khác mà bạn ta bên nhà không được hưởng. Khi nghĩ như vậy, tôi cảm thấy mang ơn đời hơn và nhớ ơn những người đã giúp tôi hơn.

Có thể ta là một trong những người vô phúc đến độ suốt đời ta chỉ được hưởng vỏn vẹn tinh khí của cha và công mang nặng đẻ đau của mẹ, và ta đã không được nhận gì của ai, không được bạn bè người dưng nào giúp đở. Nhưng ít nhất, chúng ta cũng đã được hưởng ánh sáng của mặt trời, không khí của không gian, nước của sông biển, cây cỏ của địa cầu. Tất cả những chất liệu trên đã giúp đứa trẻ là ta sống và trưởng thành cho đến ngày nay.

Là người Việt, trong cái rủi là ta đã sinh ra trên một mảnh đất nhiều chiến tranh, trưởng thành trong gươm giáo, nhưng nếu ta sống còn đến ngày nay - dù ta không ý thức - là nhờ ta đã hưởng được khả năng sống còn từ trong tinh hoa của cha mẹ và của tổ tiên Lạc Hồng. Hơn nữa, người Việt chúng ta còn thừa hưởng được những bài học quyết chí, kiên nhẫn của Lê Lợi, tính can đảm của nam hùng nữ kiệt như Bà Trưng Bà Triệu, như Quang Trung Nguyễn Trãi, óc thông minh của nhà Trần v.v. Lẽ nào ta đã không thừa hưởng luôn được lòng tha nhân của triều đại nhà Lý ?

Ta lìa bỏ xã hội vô thần chỉ biết cứu cánh mà không biết nhân đạo, là để tìm một môi trường có nhân đạo hơn. Chúng ta biết rằng trong việc sinh nhai hàng ngày, chúng ta hoặc phải đổ mồ hôi trong xí nghiệp ồn ào, hay kiệt tinh thần trong văn phòng vi tính, ta phải tranh đấu với một dân tộc cạnh tranh khốc liệt. Nhưng chúng ta cũng phải nhận là cái xã hội vật chất nầy còn một số người có chút tình thương, biết chia xẻ một số vật chất của họ cho kẻ nghèo kho,ù và biết lấy sự giúp đở nhân loại làm một thói quen trong đời họ. Có thể những người khác chủng tộc với ta nầy muốn chia xẻ vì họ muốn tạ ơn Trời và người.

Có lẽ vì nhớ ơn người trước mà cựu học sinh PTG Lê Ngọc Ánh đã kêu gọi lập ra Quỷ Tương Trợ Phan Thanh Giản/Đoàn Thị Điểm để giúp cựu giáo sư và đồng môn bệnh hoạn hoặc lâm cảnh khó khăn bên nhà. Tiếng kêu gọi giúp đở của anh Ánh không đến đổi rơi vào sa mạc. Tôi xin nghiêng mình cảm tạ những ân nhân đã giúp Quỷ Tương Trợ PTG/ĐTĐ. Lòng thương đồng nghiệp và học trò cũ của những vị Giáo Sư như niên trưỡng Giáo sư Nguyễn Văn Hoàng, niên trưỡng Hồ Văn Chiếu, giáo sư Trần Đức Thắng, giáo sư Phạm Khắc Trí, Giáo sư Nguyễn Như Hùng, giáo sư Đào Ngọc Tứ, ngay cả một vị ân nhân ẩn danh, giúp đỡ mà không cần ai biết đến, và nhiều, rất nhiều những đồng môn, cựu học sinh PTG&ĐTĐ đã tự nguyện tiếp một bàn tay vào việc nghĩa tình này. Thật đáng nêu gương.

Tôi xin viết ra những tư tưởng tản mạn trên để góp vào tiếng kêu gọi của anh Lê Ngọc Ánh, với hy vọng quí bạn sẽ giúp Quỷ Tương Trợ dồi giàu thêm vì nỗi khổ của người thân bên nhà còn dài dẳng.

Chúng ta ai cũng còn bà con họ hàng bên Mỹ hoặc bên Việt Nam, nên ta nghĩ rằng "một giọt máu đào hơn ao nước lã", rồi ta cảm thấy phải để dành tiền cho người trong gia đình.

Nhưng xin quí bạn theo dõi bài toán nhẩm sau đây : Cựu học sinh PTG/ĐTĐ ở hải ngoải có lẽ cũng lên đến gần 1,000 một ngàn người. Nếu mỗi người trong chúng ta dành ra từ

$ 10 đến $15 Mỹ kim mỗi năm để đặt vào Quỷ, thì Quỷ sẽ nhận được từ $10,000 đến $15,000 Mỹ kim mỗi năm, để giúp đồng môn, đồng nghiệp bên nhà. Nếu 500 người chúng ta để vào Quỷ, thì Quỷ sẽ được phân nửa số tiền trên ( từ $5,000 đến $7,500 Mỹ kim) để giúp đở. Những bạn nào đã có thói quen để dành một số tiền lợi tức của mình ra để làm thiện cho những người nghèo khác trên thế giới thì còn lý do gì mà ngần ngại không để chút đỉnh ra giúp người mình.

Nếu khi nhìn hình ảnh trẻ con đói khát ở Phi Châu, hay ở Nam hay Trung Mỹ, và nhìn hình ảnh nạn nhân màn trời chiếu đất của những trận động đất ở Mễ Tây Cơ hay ở Ấn Độ mà bạn thấy động lòng trắc ẩn, thì tôi chắc chắn bạn sẽ đau lòng hơn khi nhìn những hình ảnh đau ốm, nghèo đói của đồng môn hay đồng nghiệp cũ đang gặp cơn quẩn bách bên nhà. Ngoài phần thưởng tinh thần ta được hưởng khi giúp đồng môn, đồng nghiệp, chúng ta cũng còn được một mục đích cụ thể và có ý nghĩa chung, là làm việc thiện chung. Tôi tin rằng mục đích chung nầy sẽ giúp gia đình PTG/ĐTĐ ở hải ngoại đoàn kết, gắn bó hơn. Vậy thì chúng ta còn chờ gì nữa?

Bạn biếu một trăm, năm chục đồng thì quí, nhưng mười đồng cũng quí. Ít nhiều gì cũng giúp đở được cho người đang khốn khó. Ba cây chụm lại sẽ nên hòn núi cao. $10 hoặc $15 Mỹ kim sẽ mua được hai ba bát phở. Trong một năm, chúng ta có thể nhịn được hai ba bát phở đó. Nhưng $10 - $15 Mỹ kim của chúng ta có thể giúp người bên nhà mua thuốc men hoặc thức ăn cho nhiều ngày. Số tiền nhỏ nầy đối với ta có thể là để mua vui, nhưng đối với người hoạn nạn bên Việt Nam, số tiền nầy có thể là nguồn sống. Một miếng khi đói bằng một gói khi no.

Bầu ơi thương lấy bí cùng,

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.

Tôi xin gởi những lời chân thành trên đến bạn và tha thiết yêu cầu bạn nghĩ đến Quỷ Tương Trợ PTG/ĐTĐ. Quỷ Tương Trợ sẽ có tổ chức hơn, sẽ có nhiều người đảm trách, sẽ làm việc có nguyên tắc hơn để không phụ lòng nhân từ và sự tin tưởng của quí bạn. Nếu bạn muốn xem hình ảnh của đồng nghiệp, đồng môn hoạn nạn bên nhà hoặc có câu hỏi, xin liên lạc với Lê Ngọc Ánh:

909 E Homestead Rd. Sunnyvale, CA 94087, USA.

Email: anh_le@msn.com

Tôi xin cảm ơn trước. Kính chào trong tình thương và đoàn kết.

Nguyễn Thi Loan Anh (aka Vidmanis), CHS PTG, GS PTG &ĐTĐ

San Jose, CA. Mùa Thanksgiving 2004