TRỢ GIÚP

ĐỒNG MÔN

TẠI QUÊ NHÀ

 

người viết

Chs Trương Công Hạnh

Cách nay mấy tháng, tôi nhận được thư viết từ quê nhà của một bạn đồng lớp, CHS TRẦN LỰC SĨ, người đã góp mặt gần như

Chs TRẦN LỰC SĨ thường xuyên trên các Đặc san PTG &

lúc đôi mắt chưa bị bệnh ĐTĐ, khi thì THƠ, lúc TÙY BÚT, có lần viết TƯỜNG TRÌNH VỀ SINH HOẠT của các nhóm CHS còn lại ở quê nhà Cần Thơ. Thơ anh viết riêng cho tôi, có đoạn mà tôi đọc đi đọc lại nhiều lần đã thấy cái tình bạn sao mà gần gũi, thân tình: "(…) Sở dĩ tao phải nói dài dòng để H.. hiểu, vì tao đang bị bịnh cườm mắt khá nặng. Lúc đầu chỉ chói loà lờ mờ, tao cũng mặc kệ, nhưng mấy lúc gần đây ngày càng thấy xốn nhức và chảy nước mắt sống luôn. Đi khám, bác sĩ nói phải lo mổ gấp, để chậm sẽ không ổn đâu! Hỏi chi phí, bác sĩ cho biết khoảng trên dưới ba triệu tiền Việt Nam. Hiện tại tao chắt mót dành dụm được chút ít… Nếu có thể được thì xin vợ chồng H.. tiếp trợ thêm ít nhiều để thực hiện việc này. Tao cũng biết lúc này H.. không còn đi làm, nhưng hiện nay tao chỉ còn trông cậy vào H.. thôi (…)". Thư của anh cũng tâm sự rằng, có hai việc mà anh đang lo nghĩ là làm sao có tiền để chữa bệnh mắt và mua một chiếc xe đạp để làm phương tiện chạy xe đạp ôm sinh sống!

Nghe bạn mình than mà lòng xót xa. Nhưng tự biết khả năng mình bây giờ cũng hạn hẹp nên rất khó nghĩ. Cuối cùng vì muốn giúp bạn nghèo của mình, tôi đem việc này nói lại với các bạn chí cốt trong nhóm. Rất vui mừng khi được các bạn đồng môn và thân hữu cùng hưởng ứng và chung góp để hy vọng với món quà nhỏ nhoi nầy sớm có thể mang lại ánh sáng cho một bạn đồng môn đa tài Trần Lực Sĩ, để còn có dịp đọc được ở anh những sáng tác đầy tâm huyết dành cho các đặc san ở hải ngoại của chúng ta.

Những tấm lòng thương bạn cùng chung sức gom lại một số tiền, tôi đã gởi dịch vụ về quê nhà để Trần Lực Sĩ kịp thời chữa trị đôi mắt, vì theo lời dặn của bác sĩ thì anh phải nhỏ thuốc trong vòng ba tháng sẽ trở lại mổ. Thời gian mổ đã gần kề. Hy vọng số tiền chữa mắt về kịp lúc để bạn của chúng ta vượt cơn phẩu thuật tốt đẹp, giúp “nhà thơ mộng mơ" của trường Phan luôn nhìn đời với đôi mắt màu xanh muôn thuở. Còn việc chiếc xe đạp dùng làm phương tiện "câu cơm" trong thời buổi khó khăn nầy, tôi nghĩ thế nào cũng phải giúp anh cho tròn vẹn nghĩa tình.

Là người nhận được thư riêng, mà tôi "đem việc này" nói với các bạn, do vậy, xin phép các bạn cho tôi được bày tỏ lòng cảm ơn. Các bạn không muốn nêu tên, nhưng, hãy để sự thật đến với bạn nghèo của mình biết được, của ít lòng nhiều, bởi vì "dù xây chin đợt phù đồ, không bằng làm phước cứu cho một người". Các bạn đừng trách khi tôi ghi những sự chung góp dưới đây tổng cộng 250 USD có thể tạm đủ cho ca phẫu thuật đôi mắt tại quê nhà: CHS Hồ Phước Hải (Seattle WA 50 USD), Thân hữu Phạm Phi Long (Houston TX 50 USD), CHS Nguyễn Công Danh (Houston TX 30 USD), CHS Trần Chấn Hoà (Houston TX 20 USD), CHS Trịnh Chí Sĩ (Houston TX 20 USD), CHS Lê Hoàng Viện (Houston TX 30 USD), CHS Trương Công Hạnh (Houston TX 50 USD).

Houston, ngày 26 tháng 10 năm 2004

CHS TRƯƠNG CÔNG HẠNH